Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Viết và muốn gửi cho T

Bị ai đó tống vào một nơi tệ hại và bị đóng chặt trong đó. Không thể vùng ra bỏ chạy, không thể tự cứu chính mình.
Mấy hôm nay rồi, T coi film. Lúc đầu mình cho đó là chuyện tốt. Thấy T vui vì điều đó. Điều này tốt gấp mấy lần không có việc gì làm và nó chỉ quanh quẩn trong những ý nghĩ về các mối quan hệ. Thậm chí T còn khá phấn khích nữa. Mỗi khi đến đoạn hay ho hay hấp dẫn, T la lên và thích thú vô cùng. Chuyện coi film thực ra có thể trở thành chuyện tốt, nó đáng lẽ đã thành một cứu cánh không chỉ cho T, còn cho mình, khi mình biết T sẽ không còn nhiều thời gian bận tâm đến chuyện mình và T.
Bi kịch là ở chỗ, mình đã sai ngay khi mình nghĩ mình đúng. T đã coi film rất lâu, rất lâu và đến 1h gì đó T mới ngủ. Ngày đầu, đó là ngày mình cũng phải thức đến gần giờ đó để chuẩn bị thuyết trình. Lúc mình đi ngủ, T vẫn chưa coi xong. Và lúc mình ngủ, T coi xong, đánh răng và ngủ. Mình giật mình lúc đó. Hôm sau thực sự thê thảm vì mình làm bioassay đến quá trưa và chiều đó rửa đồ. Ngày dài bi thảm vì quá đau đầu. Tối đến học pháp, con người đã không biết trời trăng mây gió là gì nữa.
Ngày nhì, tức là tối hôm bi kịch đau đầu, mình quyết định ngủ sớm. T coi film. Mình đi ngủ và bất chấp mọi thứ để cứu vãn cái đầu. Mình liên tục giật mình. Nếu T chỉ coi film (T đã tắt đèn lớn, để mình ngủ, chắc vậy) mình sẽ vẫn ngủ được. Điều không ổn ở đây, T nói chuyện với Xíu. Vậy là, tất cả những âm thanh không to nhưng bất thường lao vô đầu và làm mình giật mình. 1h T coi xong và rửa chén, lúc đó mình không còn tỉnh táo để nghĩ gì, cứ nhắc mình " Ngủ đi, ngủ đi"
Sáng sớm sau, mình nói với T là " Coi film khuya quá đó mi". T không nói gì. Lúc đó là 6h30 sáng. Nói xong mình cố ngủ tiếp, mặc dù phải đi học. Bù đắp không thể cứu vãn những điều đã mất, như mình nghĩ lúc mình cố duy trì sự ngủ.
Ngày ba, mình ngủ sớm lần nữa. 11h40. Mình đoán rằng, T sẽ ngủ sớm vì T có vẻ ít cao hứng như những lần trước, T không la to điều gì đó mà khi đang coi T thấy thú vị. Mình chỉ có hy vọng đó, thay vì nghĩ rằng nếu ngủ và bị giật mình sẽ chết tiệt lắm đây. 2h hơn, mình giật mình. Hình như lúc đó, T đang kể cho Xíu nghe 1 đoạn film mà Xíu bỏ lỡ. Có những âm thanh trở nên rất kỳ quặc vào ban khuya. Như cái lần 3h sáng, ông cụ ở nhà này la ré, mắng mỏ con. Lần đó, âm thanh như cái ghế phang vào đầu mình. Mình còn nhớ, tối đó 3 đứa phải chạy sang nhà cô 6 ngủ nhờ 1 đêm. Hôm sau làm bài thi vẫn không thể tỉnh. Lần này, mình tự dưng bật khóc. Mình bị nhốt thật rồi, nhốt trong một tình cảnh mà tự mình biết, có ngàn cách để giải thoát nhưng dường như khó để không gây mích lòng. Mình nhắn tin cho H, H cũng dậy lúc đó. Nhưng H cứ nói ngủ đi, ngủ đi. Như rằng, mình cũng sẽ làm vậy nếu có ai nhắn tin vào cái giờ khuya khoắt hoàng đạo. Mình muốn gọi về cho mẹ, nói rằng con đang bị nhốt ở đây. Mẹ chưa từng cho con biết về cách đối xử này, con phải làm sao đây. Mình cứ tự hỏi làm sao đây, làm sao đây... Bị nhốt chặt và cảm giác bị bạo hành.
Mình không còn nghĩ gì nhiều được, suốt từ 2h đến bây giờ. Gần 4h sáng, mình chỉ mong đêm qua nhanh. Một ngày sắp tới sẽ không dễ dàng. Mình không có thời gian ngủ bù, ngày mai sẽ làm quá trưa và tối mai sẽ đi học đến 10h . Dường như 24h để làm mọi việc là không đủ, đặc biệt khi sắp stress thế này.
Mình mong rằng, hành động châm đèn và ngồi đây lúc 4h của mình sẽ làm T nghĩ đến điều gì đó, đại loại như sẽ coi film sớm hơn, hay coi film và không nói chuyện hay bất cứ cái gì đó. Có khi, mình cũng thức khuya, T cũng ngủ sớm, nhưng mình thề mình chỉ im lặng và lao nhanh vô giường thậm chí không đánh răng để khỏi ồn.
Mình chui lủi ở đây, vì biết rằng, mình không thể nói chuyện với T, T sẽ không nói gì và mình sẽ giống con gì đó cứ kêu, cứ kêu và không được đóai hoài. Mình biết chắc rằng, nếu việc này xảy với 1 người tên T khác, hoặc tên H khác cách đây mấy năm hoặc mấy tháng về trước, T sẽ nói như vầy "Dễ điên, nói chuyện với hắn thử đi". Mình biết không ai có thể kéo mình ra khỏi nơi bị đóng chặt cửa, ngoài người giữ chìa nơi đó.

4 nhận xét:

  1. sợ quá, giống y phim kinh dị hoặc phim kể về quan hệ lesbian này nọ, hehe, đọc xong mới hiểu là mi ồn quá ko ngủ được nên bị căng thẳng, y như ta nè, căm ghét tiếng ồn khủng khiếp khiếp khiếp luôn, mà còn bị ám ảnh nữa, nhiều khi ko ồn mà sợ ồn nên nghĩ là ồn rứa là mất ngủ, mi nói với hắn bình thường ko được hả? giữa tụi bây bữa ni răng khó khăn rứa, chắc do ở chung đây mà, chừ có nước nói thẳng rồi làm lại từ đầu, còn ít ngày nữa ra trường rồi mà

    Trả lờiXóa
  2. ko biết ta comment ri có sao ko? :(
    nhưng mà hồi xưa áh, có lần, ta đi bus về nhà mệt kinh dị luôn, vì ta phải đi 2 chuyến mà, xong rồi ta đi ngủ, nửa đêm ta nghe mi nói chuyện với thằng Lân áh, hôm nớ mi 8 với thằng Lân tỉ lâu....
    nhưng chừ ta quên rồi, thiệt á, vì ta bị "bạo hành" rứa quen rồi mi.
    Ở nhà ta chừ (nhà dì ta) có 10 người, con nít ăn cắp vặt cũng có, con nít léo nhéo cũng có, bà già lằng nhằng lải nhải cũng có, bà cousin ăn chơi cũng có... ta ở trên một cái giường tầng chắc khá hơn giường ta ở ktx một chút, và ta còn bị "bạo hành" kinh khủng hơn ở chỗ, ko những ta ko thể nói ra bất cứ thứ gì mà ta còn bị ép buộc nhét vô lỗ tai những điều phiến diện ít học nhất trần đời mà ta được biết tới... mi ko biết cái cảm giác mà ta căm thù tiếng Việt và hễ cứ nghe ai nói tiếng Việt là ta nổi da gà lên tới mức mô đâu....
    Và còn ko biết là mình thuộc về cái gì nữa kìa, mới thiệt là bi kịch...
    Nhưng mà cũng lâu, cũng phải có thời gian, nói chung chịu đựng quá lâu, thì ta cũng có cách giải quyết. Ta đặt ra luật cho tụi nhỏ ko được lên giường ta, đồ của ta quý giá đối với ta thì ta cất trong vali khóa mã số lại. Đồ chưng ra thì toàn sách vở vô nghĩa với tụi nó. Áo quần ta giặt riêng, xe ta cũng tự đi riêng... spend time ở trường nhiều hơn và học + ăn + ngủ trong thư viện, thư viện rất xịn và yên tĩnh và ko ai wan tâm tới ai...
    tự kiếm cách enjoy để vỗ về mình, tự đi shopping, tự đi ăn, tự đi ngắm trai, tự giải quyết hồ sơ giấy tờ... và tự khen mình :)
    tự ko care tới người khác = cách take good care of mình nhiều hơn, và kiếm cái gì vui hơn để tự enjoy... và kiếm niềm vui trong việc học... khi mà đầu óc lằng nhằng rắc rối thì ko thể học đâu, phải vui thì mới học được.
    ...
    uhmmm.... ta cũng đã từng rất rất rất rất khó nói chuyện với mi, honestly...
    và ta vẫn thử cố với con Thù nhiều lắm... nhưng mà hắn vẫn ignore ta...
    nhưng rốt cuộc lại, ta vẫn phải tự công nhận là ta sẽ vỗ về mình và yêu mình nhất, và yêu người khác, trong khoảnh khắc cũng được... nhưng nhiều khoảnh khắc yêu còn đỡ hơn là một chuỗi dài vừa yêu vừa giận (yêu thì ít ít mà giận thì nhiều nhiều....)
    ...
    :(
    ta ko biết ta nói mi có hiểu được ko... ý ta là ta hoàn toàn honestly, tại ta luôn bị có cảm giác là ta nói ra cái chi mi cũng sẽ cho ta nói đểu... hoặc là sao sao đó... cũng giống hắn từng nói với ta là "ừh, mi tốt lắm! mi là Thiện An mà" bằng cái giọng rất kéo dài đó...
    ta cũng biết là ta tự biết ta là được rồi... nhưng mà ta buồn lắm, thiệt tình đó, khi bạn bè nghĩ ta như rứa...
    ta ko biết nữa... ta ko biết nói răng, dùng từ răng cho chính xác... cho mi có thể hiểu là ta hoàn toàn nói thật lòng lúc này, chẳng có chi "đểu" hay "Thiệnnnnnn---Annnnn" chi hết......
    nói chung là ta ko biết làm răng để mi hiểu ta là ta ko có "ý đồ" gì cả :(
    ...ý ta là ta cũng bị khó xử y chang mi với con Thù rứa... ta còn khó xử hơn nữa áh....
    ...
    thôi... dù răng cũng ráng lên... ý ta là mi cũng cứ ráng lên...
    ta cũng ráng nữa và đáng ráng đây mà...

    Trả lờiXóa
  3. Cũng khá nhiều khi vì vô tâm mà tụi mình đẩy cảnh sống chung thành thê thảm. T trước đây đã không nói ta biết ta tệ ở đâu, tệ ở mức nào và ta phải làm gì. Ở nhà, ta hành xử như răng, vô đây ta vẫn còn giữ nếp cũ. Mặc dù, trước khi ra đi và vô SG ta cũng tự dặn ta nhiều điều. Quan trọng là tụi mình có những nền tảng tốt. Một là, tụi mình chơi với nhau quá đủ lâu để biết con người nhau là tốt hay là đểu. Dù bất cứ cách cư xử sai sót nào, ta nghĩ đều không bắt nguồn từ bản chất. Ta hay tụi bây chỉ cần không cố chấp, chỉ cần chân thành thì sẽ sửa được. Hai là, tụi mình có thể nói với nhau. Nếu ta không hài lòng chuyện T coi film ta sẽ nói ngay ngày thứ 3 sau khi chuyện đó diễn ra. Thẳng thắn càng sớm sẽ càng tốt. Sự việc giải quyết sau đó 10 ngày sẽ trở nên tệ hơn 10 lần và dĩ nhiên khó giải quyết hơn 10 lần. Ba là, khi chơi với mi ta chưa từng nghe mi nói ta là người khó nói chuyện. Giỡn thôi, ta hiểu ý mi nói. Chuyện hồi xưa, có nhiều lý do mà tụi ta phải nói chuyện với mi kiểu đó. Đáng lẽ, tụi ta phải góp ý mỗi lần mi nổ banh xác pháo thì tụi ta cứ Thiện Annnn. Mà chọc mi giúp tụi ta gần nhau hơn :)). Giỡn chớ đừng tủi thân hỉ. Dù sao ta với L cũng bể bạc rồi, coi như mi đã được trời đất báo chù thay. Mi quyết định ra đi và ta nghĩ mi không nên hối hận, vì mi trưởng thành lên nhiều đó. :X Ku.

    Trả lờiXóa